Chào mừng quý vị đến với website của ...
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
de tai khoa hoc

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Võ Hải Đường (trang riêng)
Ngày gửi: 18h:21' 29-03-2009
Dung lượng: 109.5 KB
Số lượt tải: 34
Nguồn:
Người gửi: Võ Hải Đường (trang riêng)
Ngày gửi: 18h:21' 29-03-2009
Dung lượng: 109.5 KB
Số lượt tải: 34
Số lượt thích:
0 người
mở đầu
1) lí do chọn đề tài
Trong nghị quyết trung ương II khoá VIII của ban chấp hành trung ương Đảng, có đề cập đến vấn đề: “Cần phải giáo dục toàn diện, giáo dục Đức –Trí – Thể – Mĩ trong nhà trường phổ thông”. Để góp phần đưa những đường lối, phương hướng của Đảng vào thực tiễn giáo dục.Tôi mạnh dạn đưa ra những suy nghĩ và việc làm của mình, những suy nghĩ về một phần nhỏ trong một mặt của giáo dục toàn diện, đó là vấn đề giáo dục âm nhạc trong vấn đề giáo dục thẩm mĩ. Hơn nữa lại là âm nhạc dân gian, nhạc cụ dân gian, đó là cái hồn của dân tộc, là tài sản vô giá, là bản sắc văn hoá dân tộc.
Hội nghị trung ương V khoá VIII đã thông qua nghị quyết “Về xây dựng và phát triển nền văn hoá Việt Nam tiên tiến đậm đà bản sắc văn hoá dân tộc” và đây cũng là nền tảng tinh thần của xã hội.
Theo Hồ Chí Minh: “Văn hoá văn nghệ là biểu hiện tập trung nhất của nền văn hoá, là đỉnh cao của đời sống tinh thần, văn nghệ phải gắn liền với thực tiễn của đời sống nhân dân, đó là cuộc sống lao động sản xuất, chiến đấu, sinh hoạt và xây dựng cuộc sống mới. Văn nghệ vừa phản ánh thực tiễn vừa hướng cho nhân dân thúc đẩy sự phát triển của thực tiễn ấy theo qui luật của cái đẹp. Văn nghệ phát triển sao cho xứng đáng với thời đại mới của đất nước và dân tộc, phải phục vụ cho quần chúng và được quần chúng yêu thích, đem lại những chuyển biến tích cực trong tư tưởng, tình cảm, tâm hồn của con người”.
Bước vào thế kỉ XXI khi đất nước chuyển hẳn sang giai đoạn công nghiệp hoá, hiện đại hoá, qua khảo sát thực tế thì thanh thiếu niên chiếm từ 50 đến 60% chỉ thích nghe nhạc ngoại, bài hát ngoại. Nhưng cũng có những hội diễn “Hát dân ca” của sinh viên, hội trường nhiều hôm chật kín người xem mà hầu hết là thanh niên.
Vậy hai thông tin đều cho một đáp số chung là thanh thiếu niên của chúng ta ói âm nhạc” lại không được giáo dục về thị hiếu nên gặp “món gcũng chấp nhận. Dù “món ngon” ăn mãi cũng sẽ chán nên phải có “nhiều món” nhiều cách “chế biếnlại còn phải tuỳ thuộc vào “khẩu vị”. Giáo dục âm nhạc trong nhà trường phải làm cho các em biết được điều đó, biết được sự đa dạng, phong phú, tính hấp dẫn, nhiều màu vẻ của mọi hình thức, thể loại âm nhạc của cộng đồng Việt Nam và nước ngoài. Phải cho các em biết rằng: Không có thứ âm nhạc nào là ộc tôn” cũng như không có thứ âm nhạc “thống soái”. Nhưng trước hết phải làm cho âm nhạc Việt Nam ngấm vào máu thịt của các em, dù có nghe nhạc nào của Tây, Tầu gì đó cũng không được quên âm nhạc của dân tộc Việt Nam, thể hiện tâm hồn con người Việt Nam. Tất cả những điều đó đều phải được giảng dạy, được giá
1) lí do chọn đề tài
Trong nghị quyết trung ương II khoá VIII của ban chấp hành trung ương Đảng, có đề cập đến vấn đề: “Cần phải giáo dục toàn diện, giáo dục Đức –Trí – Thể – Mĩ trong nhà trường phổ thông”. Để góp phần đưa những đường lối, phương hướng của Đảng vào thực tiễn giáo dục.Tôi mạnh dạn đưa ra những suy nghĩ và việc làm của mình, những suy nghĩ về một phần nhỏ trong một mặt của giáo dục toàn diện, đó là vấn đề giáo dục âm nhạc trong vấn đề giáo dục thẩm mĩ. Hơn nữa lại là âm nhạc dân gian, nhạc cụ dân gian, đó là cái hồn của dân tộc, là tài sản vô giá, là bản sắc văn hoá dân tộc.
Hội nghị trung ương V khoá VIII đã thông qua nghị quyết “Về xây dựng và phát triển nền văn hoá Việt Nam tiên tiến đậm đà bản sắc văn hoá dân tộc” và đây cũng là nền tảng tinh thần của xã hội.
Theo Hồ Chí Minh: “Văn hoá văn nghệ là biểu hiện tập trung nhất của nền văn hoá, là đỉnh cao của đời sống tinh thần, văn nghệ phải gắn liền với thực tiễn của đời sống nhân dân, đó là cuộc sống lao động sản xuất, chiến đấu, sinh hoạt và xây dựng cuộc sống mới. Văn nghệ vừa phản ánh thực tiễn vừa hướng cho nhân dân thúc đẩy sự phát triển của thực tiễn ấy theo qui luật của cái đẹp. Văn nghệ phát triển sao cho xứng đáng với thời đại mới của đất nước và dân tộc, phải phục vụ cho quần chúng và được quần chúng yêu thích, đem lại những chuyển biến tích cực trong tư tưởng, tình cảm, tâm hồn của con người”.
Bước vào thế kỉ XXI khi đất nước chuyển hẳn sang giai đoạn công nghiệp hoá, hiện đại hoá, qua khảo sát thực tế thì thanh thiếu niên chiếm từ 50 đến 60% chỉ thích nghe nhạc ngoại, bài hát ngoại. Nhưng cũng có những hội diễn “Hát dân ca” của sinh viên, hội trường nhiều hôm chật kín người xem mà hầu hết là thanh niên.
Vậy hai thông tin đều cho một đáp số chung là thanh thiếu niên của chúng ta ói âm nhạc” lại không được giáo dục về thị hiếu nên gặp “món gcũng chấp nhận. Dù “món ngon” ăn mãi cũng sẽ chán nên phải có “nhiều món” nhiều cách “chế biếnlại còn phải tuỳ thuộc vào “khẩu vị”. Giáo dục âm nhạc trong nhà trường phải làm cho các em biết được điều đó, biết được sự đa dạng, phong phú, tính hấp dẫn, nhiều màu vẻ của mọi hình thức, thể loại âm nhạc của cộng đồng Việt Nam và nước ngoài. Phải cho các em biết rằng: Không có thứ âm nhạc nào là ộc tôn” cũng như không có thứ âm nhạc “thống soái”. Nhưng trước hết phải làm cho âm nhạc Việt Nam ngấm vào máu thịt của các em, dù có nghe nhạc nào của Tây, Tầu gì đó cũng không được quên âm nhạc của dân tộc Việt Nam, thể hiện tâm hồn con người Việt Nam. Tất cả những điều đó đều phải được giảng dạy, được giá
 






Các ý kiến mới nhất